News

Lời tiên đoán cuối cùng của bà Vanga: Tìm cô gái Việt mất tích qua ba viên đường

Tóm tắt Lời tiên đoán cuối cùng của bà Vanga: Tìm cô gái Việt mất tích qua ba viên đường audio

Cầm trên tay 3 viên đường của nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng, nhà tiên tri mù Vanga tĩnh lặng cảm nhận được năng lượng mà anh truyền qua, sau đó tiên đoán về số phận của cô con gái bị thất lạc nhiều năm của anh. Đây có thể là lời tiên đoán cuối cùng trong cuộc đời nhà tiên tri lừng danh thế kỷ.

Đó là ngày 11/8/1996, sau lời phán về số phận của cô gái Việt bị mất tích, nhà tiên tri Vanga trút hơi thở từ giã cõi đời.
Ai đã từng được nghe câu chuyện về
Quỳnh Nga – cô con gái đầu của Nguyễn Huy Hoàng
bị mất tích khi mới 13 tuổi, đều không khỏi xót xa. Và đau xót hơn nữa là suốt 20 năm qua, anh Hoàng không một ngày nào tắt hy vọng tìm kiếm con. Anh đã đi đến hang cùng ngõ hẻm của nước Nga rộng lớn này và rất nhiều vùng đất khác trên thế giới, để tìm con với niềm tin vào lời tiên đoán của Baba Vanga.
“Ngay cả việc thất lạc con gái cũng là số phận và tôi tin lời của nhà tiên tri Vanga cũng chính là số phận của tôi. Tôi vẫn chờ và chưa một ngày nào tắt đi niềm hi vọng …”, nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng trải lòng.

Chuyến đi định mệnh
Mùa hè khi Quỳnh Nga 13 tuổi, Nguyễn Huy Hoàng đã thực hiện lời hứa cho con gái đi du lịch sau khi cô bé đạt kết quả học tập xuất sắc. Nhưng thời điểm đó, vợ chồng anh đang gấp rút chuẩn bị tài liệu để bảo vệ luận án tiến sĩ. Khi nghe vợ chồng người bạn dự định đi du lịch ở thành phố biển Sochi, anh đã gửi con gái đi cùng. Anh không ngờ được rằng, hố đen cuộc đời mình bắt đầu từ chuyến đi định mệnh đó…

Ở Mátxcơva, giữa lúc đang quay cuồng vì luận án tiến sĩ, Nguyễn Huy Hoàng nhận được điện thoại từ Sochi của vợ chồng người bạn báo tin con gái anh đã mất tích. Chiều hôm đó, khi vợ chồng người bạn xuống tắm biển, Quỳnh Nga đã ngồi trên bờ nói chuyện với một người phụ nữ Nga. Lúc lên bờ, họ không thấy cô bé đâu nữa…

Ngay khi nhận được cuộc điện thoại ấy, Nguyễn Huy Hoàng vượt chặng đường dài hơn 2.000 cây số xuống Sochi tìm Quỳnh Nga. Tuần đầu, ban ngày anh lùng sục mọi chốn tìm con, khi đêm xuống anh đứng lặng trân trước biển. Cứ như vậy, anh không ăn, không ngủ, không buồn để ý đến bản thân mình. Đến khi tình cờ nhìn thấy mình trong một tấm kính ở cửa hiệu bên đường, anh đã thấy tóc mình bạc trắng.
Vợ chồng anh đã thuê một căn phòng ở Sochi sống tạm qua ngày để tìm kiếm con gái trong 6 tháng trời. Ở thời điểm đó, câu chuyện của anh Hoàng đã gây chấn động cả một vùng rộng lớn của nước Nga. Vùng biển Sochi không ngày nào ngớt những tàu, thuyền dò tìm dưới biển. Nhiều người đoán rằng, có thể cô bé đã bị sóng cuốn đi, hoặc đã bị bắt cóc.

Nhưng bằng một niềm tin thiêng liêng, mãnh liệt, ông tin rằng con gái mình vẫn đang còn sống, hiện đang ở đâu đó và sẽ có ngày hội ngộ. Ông và vợ đã từ bỏ mọi thứ dành cho mình ở phía trước để ở lại nước Nga để tìm con. Không trừ một tỉnh nào trên đất Nga mà ông không có mặt. Ông còn nhờ bạn bè người Việt, người ngoại quốc tìm manh mối trên khắp các nước thuộc Liên bang Nga hoặc các nước Âu, Á lân cận…

Nhà thơ Nguyễn Huy Hoàng chia sẻ:

“Chúng tôi ở lại thì phải đối mặt với mưu sinh. Tôi không biết làm ăn kinh tế, chỉ có mỗi khả năng viết lách và đối ngoại. Cũng có lần tôi vào làm chân văn phòng cho một công ty người Việt, nhưng thu nhập chẳng đáng là bao, rồi đành trở về nghiệp bút sách. Làm cộng tác viên khoa học ở trường Lomonosov trước đây còn có tiêu chuẩn nhà cửa, nhưng sau này, những chế độ này đã thay đổi. Vợ chồng tôi phải thuê nhà ở ngoài và đi tìm con gái.

Tôi đã cố gắng hết sức, đã đi khắp bốn phương, đã ngửa mặt cầu xin khắp chốn, đã chấp nhận một cuộc sống chật vật, đã chịu biết bao nhiêu điều đắng cay mà bút giấy không thể nào tả xiết. Khi mọi thứ đã không ở trong bàn tay mình, tôi chỉ biết phó thác cho mệnh số và treo mảnh lòng xót thương của mình vào chiếc đinh hi vọng. Đêm mùa Đông ở Nga dài như vô tận.

Nghe thêm cùng thể loại